Nhưng có 1 điều tôi không thể nào biết rõ. Liệu mình có yêu
Duy?
***

Tôi quyết định không gặp Duy nữa. Mặc dù mỗi lần đi làm buổi
sáng, ngang qua Club bar, đều thấy lòng dồn dập thở, lấm chấm một vết thương rất
vô hình. Tôi cắn chặt môi. Nhắm liền mắt. chỉ 5s thôi là đủ để xe chạy vượt quá
khỏi cái chỗ ì ầm xô bồ mỗi đêm đó. Nỗi đau 5s. Buổi sáng.
Club bar chưa bao giờ là 1 chỗ hẹn hò lãng mạn. Club bar chỉ
toàn rượu và hơi người. Đàn ông đến đó để nói những câu chuyện vô thưởng vô phạt
suốt đêm với đám con gái váy ngắn áo dây đứng sau quầy.
Club bar không phải là 1 nơi để những người đổ vào nhau quay
trở lại lần thứ 2 sau lần hẹn hò thứ nhất. Tôi và Duy đều hiểu với nhau điều
đó.
Nhưng tôi nghĩ, có lẽ Duy chưa bao giờ biết rằng, kể cả cái
chi tiết nhỏ nhặt mang tên Club bar ấy cũng đủ khả năng làm tình làm tội tôi đến
vậy.
Tôi quyết định không gặp Duy nữa. Dù tôi biết rõ rằng. Chỉ cần
đi qua 1 vài nơi mà tôi và Duy đã hít thở cùng nhau ở đó cũng đủ để khiến mình
run rẩy. Trà xanh matcha sẽ rất đắng. Sài Gòn sẽ là mảnh đất hoang lạnh lẽo. Và
không có bài hát nào của Alicia Keys có đủ sức vỗ về. Nhưng có 1 điều tôi không
thể nào biết rõ. Liệu mình có yêu Duy?
yeunguoidung
Cho đến trước khi 25 tuổi. Tôi chưa bao giờ tự đặt câu hỏi
này với bản thân. Những mối tình đến và đi. Mang theo 1 phần trong trẻo, nồng
nàn và nhiệt huyết. Những anh A, anh B, anh C với hàng ngàn lời yêu thương ngọt
ngào và cử chỉ lãng mạng. Sau 1 giấc ngủ vùi. Có ai còn nhớ được đến ai?
Tôi còn lại gì để yêu Duy?
Trong cơn say. Duy hỏi: "Em có yêu anh không?" Tôi
trả lời "Có". Nhưng vì lúc đó tôi say. Khi tỉnh rượu rồi. Đầu óc
choáng váng. Duy không còn nhớ mình đã hỏi gì. Tôi không hiểu rõ mình đã trả lời
gì. Kể cả những lúc nụ hôn của Duy còn miên man sau gáy. Tôi vẫn thấy Duy ở 1
nơi thật xa và đang ruồng rẫy tình cảm của tôi 1 cách mãnh liệt.
Tôi nghĩ mình hẹn hò với Duy vì 1 lý do hết sức dịu dàng. Giống
như việc bạn đang cô đơn trên 1 con đường dài. Xung quanh bạn phong cảnh rất đẹp.
Ai ai cũng miệt mài với niềm vui của riêng mình. Không ai để ý đến bạn. Bạn bắt
đầu thấy mệt mỏi. Rồi bạn bắt gặp 1 kẻ đơn độc tương tự đi ở lề bên kia. Bạn đứng
lại hỏi: "Có ai ôm tôi không?" Người kia băng qua đường. Ôm lấy bạn.
Vậy đấy. Việc đồng cảm không chủ đích của 2 cá thể trái dấu
xa lạ. Vào 1 thời điểm bất kỳ nào trong đời, cũng đủ để tạo ra 1 mối quan hệ.
Và rõ ràng chắc chắn rằng, mối quan hệ này cũng không thể nào có chủ đích được.
Nhưng vào thời điểm đó. Trong lòng mình. Mà không. Cho đến tận bây giờ. Trong
lòng mình. Tôi khao khát được chia sẻ tình cảm của mình cho Duy. Chia đều như
trẻ con ngày xưa chia kẹo . Kéo tay Duy ngồi xuống ở vệ đường và bảo: "Này
ấy hãy ăn cùng tớ."
Tình cảm để tôi hẹn hò với Duy. Nó y hệt như thể. Khi nhìn
thấy Duy đơn độc, tôi đã vội vã quên mất nỗi cô đơn của chính mình mà tiến đến.
Sau cái ôm của người xa lạ. Tôi cứ như người ở trong tư thế sẵn sàng san sẻ tất
thảy mọi điều.
Nhưng. Đó là lúc 2 con người còn đi ở 2 lề đường khác nhau.
Họ không cần phải e ngại gì. Thậm chí cho đến lúc Duy băng qua đường và ôm tôi
vào lòng, cũng không cần ai phải e ngại gì. Chúng tôi mang trong tim mình 2 nỗi
cô đơn riêng biệt, không va chạm vào nhau, không xung đột nhau. Lúc đó, không
ai phải nghi kị gì.
Cho đến 1 ngày. Nỗi cô đơn của tôi bắt đầu khắc tên Duy. Như
1 sự ngẫu nhiên đầy logic. Nó xuất hiện, cồn cào, giông bão.
Tôi ủ mình trên ngực Duy. Ép tai thật chặt vào lồng ngực săn
chắc ấy. Để nghe xem có nỗi cô đơn nào mang tên mình đang giãy giụa hay không.
Tôi không nghe được gì. Duy vuốt tóc tôi. Duy siết chặt tay tôi. Tôi vẫn không
nghe được gì.
Có phải Duy đã giấu nó rất kỹ hay không?
Vào năm 25 tuổi. Tôi là 1 người phụ nữ độc thân giỏi che giấu
tất cả mọi điểm yếu của mình bằng những cử chỉ lịch thiệp. Nhưng lúc đứng trước
mặt Duy, Tôi chỉ muốn cởi bỏ tất cả. Không còn lại gì mà nằm xuống bên Duy. Đam
mê cũng vậy. Mà dịu dàng cũng vậy. Nằm xuống bên Duy. Hai đứa sẽ làm nhảm với
nhau những chuyện không ai hiểu. Rồi cười lăn lộn. Thấy mình thật điên dở. Mắng
mỏ nhau. Lao vào nhau. Rồi lại cười rúc rích.
Không còn con đường nữa. Không còn lại bất cứ ai. Chỉ còn
tôi và Duy.
Duy là 1 người lạ hoàn hảo. Nghĩa là hoàn thành xuất sắc vị
trí "người dưng" của mình. Không cần gọi điện. Nhắn tin. Liên lạc.
Tìm hiểu xem đối phương hôm nay làm gì. Với ai. Đau mệt khỏe mạnh ra sao. Thờ ơ
và vô cảm. Ai sống đời sống của riêng mình. Hẹn hò khi lịch hẹn còn trống. Mà hẹn
hò thì vẫn đắm say.
Buổi chiều hôm ấy, Sài Gòn mưa dữ dội. Thành phố ướt sũng.
Tôi đứng nép mình trên tầng 8 ở phòng trà công ty. Mọi người vội vã tan sở hết.
Những bận tâm hết sức thường nhật. Như đón con, đi chợ, nấu
cơm, hẹn hò với người yêu, bạn trai hoặc chồng đến đón. Tôi không có tất thảy
những bận tâm thường nhật ấy. Nên cứ đứng nép mình ở tầng 8. Một tia sét rạch
nát ngang trời. Bên dưới, dòng người như đám kiến thợ đen kịt, chen chúc, luồn
lách tiến lên. Tôi gọi điện cho Duy. Không ai trả lời máy. Tôi thấy tim mình bốc
cháy. Nước mắt tuôn ra như mưa.
Tầng 8 không còn ai nữa cả. Nỗi cô đơn mang tên Duy bốc
cháy. Con đường lại hiện ra rõ mồn một. Mà bên kia đường. Người lạ đã không còn
đứng đó. Sau cái ôm, người lạ hình như biến mất và để lại nỗi cô đơn mang tên
mình. Đè nặng lên mọi giác quan. Phải đi bao lâu nữa để hiểu, việc bạn sẵn sàng
san sẻ tình cảm của mình là 1 việc vô cùng mạo hiểm? Chỉ đơn giản bởi vì, không
phải ai cũng cần viên kẹo mà bạn đem cho.
Tôi quyết định không gặp Duy nữa.
Dù trái tim mình đã bốc cháy vì Duy.
Ở giữa con đường.






0 Nhận xét